Nội dung chính
Văn hoá – Nguồn sức mạnh nội sinh của dân tộc
Văn hoá không chỉ là di sản, mà còn là động lực thúc đẩy sự phát triển bền vững của một quốc gia. Ở Việt Nam, mỗi câu chuyện, mỗi truyền thuyết đều là một sợi chỉ dệt nên tấm thảm mạnh mẽ, giúp dân tộc vượt qua bao thách thức lịch sử.
1. Nguồn gốc và ý nghĩa của văn hoá nội sinh
Như nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đã viết, “Khi ta lớn lên, đất nước đã có rồi” – nghĩa là nền văn hoá đã tồn tại từ thuở xa xưa, được truyền lại qua từng thế hệ. Từ hồn thiêng sông núi, từ những câu chuyện của Lạc Long Quân và Âu Cơ, tới những truyền thuyết Thánh Gióng, Sơn Tinh – Thủy Tinh, mỗi yếu tố đều là một phần của “hồ sơ DNA” văn hoá Việt.
2. Những biểu tượng lịch sử làm nền tảng sức mạnh nội sinh
Thánh Gióng (Phù Đổng Thiên Vương) – biểu tượng của tinh thần chống giặc ngoại xâm. Truyền thuyết kể rằng một đứa trẻ từ nghịch cảnh trở thành dũng tướng, cưỡi ngựa sắt, quất roi sắt, tiêu diệt giặc Ân. Đền thờ Phù Đổng ngày nay vẫn là nơi người dân tưởng nhớ và truyền cảm hứng cho các thế hệ trẻ.
Sơn Tinh – Thủy Tinh là câu chuyện phản ánh cuộc đấu tranh sinh tồn với thiên tai. Mỗi khi lũ lụt, người dân lại gắn kết, cùng nhau xây dựng lại làng mạc, thể hiện tinh thần kiên cường và đoàn kết.
Hai Bà Trưng và Bà Triệu – những nữ anh hùng đã dẫn dắt nhân dân khởi nghĩa chống lại ách đô hộ phương Bắc. Các di tích như Đền Bà Triệu (xã Triệu Lộc) không chỉ là nơi thờ cúng mà còn là chứng nhân lịch sử, nhắc nhở chúng ta về giá trị của lòng yêu nước.
3. Văn hoá dẫn lối cho độc lập và tự cường
Năm 938, trận Bạch Đằng dưới sự chỉ huy của Ngô Quyền đã chấm dứt hơn một nghìn năm Bắc thuộc, mở ra kỷ nguyên độc lập. Sự kiện này được ghi nhận như một bản anh hùng ca, khẳng định rằng “văn hoá soi đường cho quốc dân đi” – lời khẳng định của Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Hội nghị Văn hoá Toàn quốc (1945), một trong những cột mốc quan trọng trong việc định hình chiến lược phát triển văn hoá quốc gia.
4. Tầm quan trọng của việc bảo tồn và phát huy văn hoá nội sinh
Ngày nay, khi toàn cầu hoá đang làm mờ đi những giá trị truyền thống, việc bảo tồn các di tích, lễ hội và truyền thuyết trở nên cấp bách. Các chương trình giáo dục, dự án nghiên cứu và các hoạt động cộng đồng cần dựa trên nguồn lực nội sinh để tạo ra nội dung sáng tạo, phù hợp với thời đại mà vẫn giữ được bản sắc dân tộc.

Với tinh thần “khởi sinh từ nguồn nội sinh”, Việt Nam có thể tiếp tục xây dựng một nền văn hoá hiện đại, sáng tạo, đồng thời giữ vững những giá trị cốt lõi đã giúp dân tộc vượt qua mọi khó khăn trong quá khứ.
Bài và ảnh: Khánh Lộc